[OneShot] Troublesome

makoharu_hugggg__by_atla_fan22-d6k9fv3

Troublesome

Author: RandomWriter57

Rating: G

Fandom: Free!

Pairing: MakoHaru

Word Count: 1287

SummaryDạo gần đây bầu không khí giữa Makoto và Haru có chút gì đó thay đổi, và Haru không chắc rằng mình có thích nó không. Thực tế thì, cậu ấy thấy điều đó có chút rắc rối.

Notes: I needed to write MakoHaru. I refer to Haru as Haru in this fic, because it’s written in his 3rd person POV and it seemed too formal to write Haruka. And he identifies as Haru I suppose. I’m rambling now. (Đoạn Notes này mình không dịch hết nghĩa của tác giả được nên để nguyên nhé.)

Also on: ao3

Blue: Một oneshot dễ thương về rắc rối của Haru khi ở cạnh Makoto  (ღ˘⌣˘ღ)

Enjoy!!!!

Bản gốc Troublesome

Bản dịch này đã được sự đồng ý của tác giả, nghiêm cấm mang ra khỏi blog khi chưa có sự đồng ý.

Troublesome Permission

Dạo gần đây bầu không khí giữa Makoto và Haru có chút gì đó thay đổi, và Haru không chắc rằng mình có thích nó không. Thực tế thì, cậu ấy thấy điều đó có chút rắc rối.

 

Nó không có khó chịu lắm, mỗi tội, cậu ấy không thể hiểu rằng tại sao.

Makoto trước giờ chỉ đơn giản là một người luôn ở cạnh cậu, không bao giờ đứng ngoài tầm mắt của cậu, anh ấy giờ nổi bật đến nỗi Haru không thể ngừng để ý. Sự hiện diện của anh từng mang lại một cảm giác phấn khích nhẹ nhàng cho Haru, sự ấm áp của anh giờ lan tỏa bất cứ khi nào anh ở xung quanh, và Haru cảm thấy sự lạnh lẽo khi một mình. Đột nhiên Haru trở nên cực kì nhạy cảm khi ở gần Makoto, và cậu không thể hiểu được lý do.

Lúc đầu cậu chỉ coi đó là một rắc rối nhỏ.  Một phiền toái. Cậu ấy không muốn bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc kì lạ này – cậu chỉ muốn được tự do.

Tất nhiên, điều đó trở thành nỗi lo lắng của cậu ấy sau một thời gian, và cậu không thể lờ nó đi được nữa

Cậu ấy đổ lỗi cho Makoto.

Cái cách mà anh nhìn cậu – với đôi mắt luôn luôn chứa đầy sự dịu dàng và sự quan tâm, đôi mắt đó chứa đựng thật nhiều điều. Nó không giống với cách những người khác nhìn cậu, kể cả khi cậu đang bới – khi mà cậu nhìn “xinh đẹp” nhất. Nó không giống với sự trung thành hay sự nhiệt tình trong ánh nhìn của Nagisa hay sự ngưỡng mộ và sự trù tính trong ánh nhìn của Rei. Kể cả ánh nhìn chăm chú độc nhất của Rin – chứa đầy sự thách thức không có biên giới, thách thức anh với một trận đấu ra trò.

Cái cách mà Makoto nhìn cậu khác hẳn – chắc chắc không phải cách một người bạn thân sẽ nhìn cậu. Kể cả khi cậu có nhìn thấy ánh mắt đó, cậu cũng không hiểu hàm nghĩa của nó.

Một thời gian, cậu không thể đọc được ý nghĩ trong ánh mắt của Makoto. Và điều đó làm cậu khó chịu.

Nó thật rắc rối.

Cậu suy nghĩ một thời gian về điều đó – một vài tuần, và rồi – cậu cũng có được câu trả lời trong một buổi tối khi đi từ trường về cùng Makoto.

Như mọi khi, Makoto bắt chuyện ngay lập tức, Haru chỉ để ý có một nửa và cậu dể tâm trí mình suy nghĩ vấn đề khác – như là cánh tay sát cánh tay cậu, đung đưa nhẹ nhàng theo nhịp bước của họ. Những cái chạm nhẹ nhàng của khớp ngón tay hai người làm làn da của Haru cảm thấy ấm áp, và rồi tan biến ngay sau đó. Cậu quyến luyến sự ấm áp đó.

Lần tiếp theo tay họ chạm nhau, đó hoàn toàn là cố ý. Nhưng sự ấm áp dời đi quá nhanh, nên cậu chạm nhẹ lần thứ ba.

Lúc này, Makoto bắt lấy tay cậu, lồng ngón tay họ vào với nhau mà không có chút do dự nào, như là hành động đó là bản năng của anh ấy.

bản năng, thật sự, và Haru tự nhiên cảm thấy thật khoan khoái khi Makoto có thể đọc được cậu một cách dễ dàng như vậy.

Sự ấm áp quen thuộc len lỏi qua từng mạch máu, tiêm nhiễm một loại độc dược nào đó vào trong cậu làm cho những suy nghĩ chậm lại. Cậu ngừng hỏi về bầu không khí xung quanh hai người và tập trung vào hơi ấm đó.

Nó không kéo dài lắm cho đến lúc về tới nhà Haru, và đầu óc cậu tỉnh táo lại khỏi sự tĩnh lặng đó. Có vẻ như đầu óc cậu co nhỏ lại khi cậu nhìn thấy ngôi nhỏ, tối và lạnh lẽo, biết rằng mình sẽ chỉ cố một mình, không có hơi ấm quen thuộc mà anh mang đến.

Họ đến trước cửa nhà, và tay họ rời khỏi nhau, chấm dứt sự ấm áp mà cậu biết rằng sẽ chỉ kéo dài vài phút trong mình. Makoto cười và chúc cậu ngủ ngon, quay đi và bước xuống cầu thang về nhà.

Haru vươn tay ra trong vô thức,

Cậu nắm lấy cánh tay Makoto.

“Ah-Haru?”

Haru đờ ra dưới cái nhìn chằm chằm của Makoto. Đột nhiên, cậu không thể nói được gì.

“Cậu có muốn tớ ở lại một chút không?” Anh hỏi, và Haru một lần nữa cảm ơn sự thấu hiểu của Makoto về cậu.

Cậu gật đầu. Makoto mìm cười.

Họ vào nhà Haru, bằng cách nào đó ấm áp hơn với sự hiện diện của Makoto. Anh gọi về cho cha mẹ mình để báo rằng mình sẽ ở nhà Haru chơi một lúc.

Họ cùng nhau dùng bữa tối trước khi nghỉ ngơi trong phòng Haru, nơi họ làm bài tập về nhà của mình.

Haru không thích toán. Cậu có hứng thú với hơi ấm của Makoto hơn, thứ làm lôi kéo cậu ngồi gần lại, quấy rầy cậu với ý nghĩa rằng cậu không nên làm vậy.

Cậu nhận ra rằng cậu khao khát hơi ấm đó. Cậu khao khát sự ấm áp bên cạnh cậu, nắm lấy bàn tay đó, ôm lấy cơ thể anh, vuốt ve đôi môi anh-

Haru rốt cuộc cũng phát hiện ra những cảm xúc rắc rối của mình là gì, và cậu chắc rằng Makoto cũng có cảm giác tương tự – mặc dù anh không phát hiện ra sự tồn tại của chúng.

Kể cả khi anh biết về những cảm xúc đó, anh ấy cũng sẽ không hành động theo cảm xúc – Makoto quá tốt bụng để làm bất cứ điều gì gây rắc rối cho Haru.

Và anh ấy vô ý tạo cho Haru những cảm xúc làm cậu rối rắm lần đầu tiên.

Haru im lặng thở dài. Cậu không thể gây rắc rối lúc này.

Làm như cậu quan tâm vậy.

Bỏ bài tập qua một bên, Haru để ánh mắt của mình rơi xuống Makoto. Anh ấy đang đeo kính – ‘mắt cậu ấy có thể đang tệ hơn’, cậu để ý rằng Makoto chỉ liếc nhìn tờ giấy. Lông mi của anh dài đến nỗi gần như cham vào mắt kính, tạo ra một cái bóng mờ. Đường nét khuôn mặt của anh trông sắc sảo hơn cặp kính – bằng cách nào đó làm anh trông chững chạc hơn. Haru thích điều đó, nhưng cậu thích anh không đeo kính hơn – cậu thích nhìn anh nheo mắt khi cười, và nó gây khó khăn cho cậu để đọc được suy nghĩ của anh qua lớp kính đó.

Tầm nhìn cậu lia xuống dưới, qua mũi anh rồi tới đôi môi. Chúng nhìn thật mềm mại và ấm áp – cậu thắc mắc liệu chúng sẽ có hương vị giống như bữa tối (cá thu rán, nếu như bạn thắc mắc). Cậu nhìn đến má anh, chúng ửng hồng dưới cái nhìn chằm chằm của cậu.

Cậu quay lại với đôi mắt và phát hiện ra Makoto đang nhìn cậu. Anh ngoảnh mặt đi dưới ánh nhìn của cậu, cố gắng che dấu sự ngượng ngùng của mình với màu hồng trên má – màu rất nhạt nhưng có cảm giác nóng như lửa vậy.

Sự khát khao của cậu tăng theo từng giây, và Haru biết mình phải làm nó trầm lại bằng cách nào đó. Cậu ấy biết mình muốn gì – và chỉ khi cậu có đủ dũng khí để làm điều đó.

“Makoto,” cậu cuối cùng cũng lên tiếng.

Makoto lên tiếng trả lời khi rời mắt khỏi bài tập của anh ấy.

“Tớ cần phải làm một việc.”

Lông mày của Makoto nhăn lại. “Ý cậu là gì Haru?”

Cậu tiến lại gần hơn, chăm chú vào khuôn mặt anh. “Bỏ kính ra đi.”

Makoto làm theo, vẻ nghi hoặc hiện lên khuôn mặt. “Haru…?”

Giọng anh cao hơn khi Haru lại gần, hai người chỉ cách nhau vài cm. Khoảng cách giữa họ ngày càng thu hẹp lại, và hơi ấm của Makoto chạm được đến Haru. Chán họ tựa vào nhau. Makoto đang bối rối hơn bao giờ hết. Haru cố biết đạt qua ánh mắt của mình – cậu chắc rằng, nếu mình lên tiếng, nó sẽ thất bại. Cậu chỉ còn lại một chút can đảm để làm điều này, nên cậu không muốn nó loạn hết lên.

Cậu không thể nói rằng Makoto đã hiểu, cậu nhắm mắt lại, nghiêng cằm lên để môi mình chạm vào môi của Makoto.

Nó chỉ kéo dài có vài giây.

“Haru…” Makoto thì thào, mắt anh mở lớn đầy ngạc nhiên. Họ chỉ còn kém vài centimets nữa là chạm vào nhau, và Haru vẫn khao khát hơi ấm từ đôi môi Makoto. Đôi mắt họ tiến hành một cuộc hội thoại không tiếng động – “Nó ổn chứ?” “Yeah, cứ tiếp đi.” – trước khi Haru tiếp tục, sự tự tin của cậu tăng lên bởi hành động của Makoto.

Hôn Makoto như chạm vào một ngọn nến đang cháy vậy. Đôi môi anh có sự ấm áp nhẹ nhàng, di chuyển nhẹ nhàng chạm vào môi Haru, với một vài cú đụng mạnh do sự thiếu kinh nghiệm. Nó không sâu và đầy đam mê, nhưng nó trong sáng và ngọt ngào. Họ di chuyển chậm rãi, không chắc lắm cách hôn môi, không chắc lắm về ham muốn của đối phương. Họ không mở miệng, chưa thôi, họ vẫn chỉ đang ướm hai đôi môi vào nhau. Nụ hôn kéo dài hơn lần đầu – hơn nhiều, hơn hẳn một phút – rồi họ tách ra, thở chậm chạp và nhìn chằm chằm vào mắt nhau.

Đôi mắt xanh lá vẫn còn giữ nét ngạc nhiên, nhận ra rằng. “Tớ yêu cậu.”

“Tớ biết.” Đôi mắt xanh dương trả lời, trước khi bị giấu sau mi mắt.

Họ chỉ dừng lại khi điện thoại của Makoto kêu, bố mẹ anh kêu anh về nhà. Anh cười đầy bất đắc dĩ.

Haru thở dài. Thật rắc rối.

Bình Luận cho PANDA nhé

Vẫn còn nè men

2 thoughts on “[OneShot] Troublesome

  1. WHY?????????
    Tại sao hai người không tắt điện thoại hả O(╥﹏╥)O
    Cảm ơn bạn chủ nhà đã trans nhé (づ  ̄ ³ ̄)づ~♥, truyện đáng yêu lắm, tớ là crazy-fan của 2 lão này đấy hihi. Bản dịch còn vài lỗi chính tả nho nhỏ nên lúc nào bạn có thời gian có thể sửa được không 😀

Leave a Reply

%d bloggers like this: